quấn quýt không rời truyện

Truyện Audio: Quấn Quýt Không Rời |PHẦN 2| Truyện Ngôn Tình Sạch Sủng 1vs1 Cao HThể loại: Ngôn tình, sạch, sủng, sắc, ngọt, 1vs1, cao pcensinradovs1984. Lúc Thịnh Hạ và đàn anh cùng nhau đi vào rạp chiếu phim, có hơi kinh ngạc khi nhìn thấy hai người đàn ông ngồi trên hàng ghế cạnh cửa soát vé. Ông chủ Hàn Gia Phàm có mái tóc màu vàng, đeo kính râm, mặc sơ mi hoa trông khá sặc sỡ, bên cạnh ông là Lạc Hàn Đông lạnh lùng. Anh cúi đầu, mí mắt rủ xuống che đi cảm xúc dưới đáy mắt, chỉ có ngón tay với khớp xương rõ ràng và thon dài đặt trên bàn, đầu ngón tay đang vân vê tấm vé xem anh kêu Thịnh Hạ đợi ở đây để anh ấy đi lấy Hạ lia mắt nhìn sang hướng khác, đáp lại hai tiếng. Đợi đến khi đàn anh rời đi thì cô không kìm được mà nhìn về phía Lạc Hàn Đông một lần họ cũng đến xem phim thật sao?Loading... Hàn Gia Phàm vẫy tay chào Thịnh Hạ từ sao cũng là sếp của công ty cũ nên Thịnh Hạ không thể không đáp lại. Cô vẫn đi tới chào hỏi Hàn Gia Phàm một tiếng “ anh cũng tới xem phim à?”“Đúng vậy, đã lâu không xem, cô đi cùng bạn trai sao?” Hàn Gia Phàm cố ý Hạ bối rồi nhìn sang Lạc Hàn Đông ở một bên cạnh rồi gật đầu nhẹ“Vâng.”Lạc Hàn Đông cụp mắt xuống không nhìn anh kia lấy được vé quay lại thì thấy Thịnh Hạ đang nói chuyện với hai người đàn ông có ngoại hình xuất chúng. Anh chỉ biết một người trong số họ là Hàn Gia Phàm, ông chủ người gốc Hoa của công ty cũ Thịnh Hạ làm. Sinh ra trong gia đình giàu có, du học sinh về nước đã lập được công ty, vậy người bên cạnh chắc hẳn là Lạc Hàn Đông danh tiếng lẫy lừng người trong giới đã từng nhắc đến anh, nói anh tính khí lạnh lùng nhưng tài giỏi hơn người. Cho dù là đàn ông thì khi nhìn thấy gương mặt đó cũng sẽ ghen nữa người này cực kỳ thông minh, có khả năng ghi nhớ và khiếu về máy tính cực ít người đã thử mọi cách đào chân tường để cạy người ta đi, nhưng cho dù có trả bao nhiêu tiền cũng không thể cạy được một bản thân Hàn Gia Phàm đã từng nói, lúc đó Lạc Hàn Đông không một xu dính túi, công ty của Hàn Gia Phàm vẫn còn đang lên kế hoạch, trong buổi phỏng vấn, Lạc Hàn Đông đã mở lời đưa ra yêu cầu của mình một căn nhà, một văn phòng và hai cái máy Gia Phàm có tất cả những thứ đó, hiển nhiên sẽ cho không anh. Điểm khác biệt duy nhất giữa anh và Tần Chung Hải là anh đối xử với Lạc Hàn Đông như anh em, như bạn bè, chứ không coi anh như một công cụ kiếm nhiên Lạc Hàn Đông đã báo đáp anh ấy bằng cách dần dần mở rộng công ty của anh ấy từ một studio nhỏ trở lên lớn mạnh, cho đến tận bây giờ đã có quy mô hàng ngày nào đó, nhất định sẽ phát triển vượt bậc .“Xin chào, tôi là Trần Phấn.” Đàn anh đưa tay ra, bắt tay với Hàn Gia Gia Phàm cũng bắt lại, “Xin chào.”Trần Phấn lại đưa tay sang phía Lạc Hàn Đông, “Xin chào.”Lạc Hàn Đông giương mắt nhìn anh ta, sắc mặt thờ ơ, thậm chí còn không đưa tay ra.“Xin lỗi, cậu ấy mắc bệnh sạch sẽ.” Hàn Gia Phàm giải thích, “Cậu ấy thường không thích bắt tay với người khác”.Trần Phấn có chút lúng túng cười cười, rẽ sang vấn đề khác hỏi “Thật trùng hợp, các anh cũng đến xem phim à?”Thịnh Hạ cảm thấy có chút xấu hổ, kéo kéo Trần Phấn muốn rời đi, nhưng lại vướng ông chủ Hàn Gia Phàm cũng có mặt, cô không muốn bị nhìn ra bầu không khí phảng phất giữa cô và Lạc Hàn Đông, chỉ có thể cam chịu đứng đó.“Thời gian gần đến rồi.” Hàn Gia Phàm nhắc nhở, “Nên đi vào thôi.”Anh ấy đi lên phía trước, khoác lấy vai Trần Phấn nói, “Này, tôi nghe Thịnh Hạ nói, cậu cũng đam mê thiết kế phần mềm à?” Trần Phấn mỉm cười, “Phải.”“Vừa hay, tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu…”Thịnh Hạ trước nay chưa từng nói với Hàn Gia Phàm, cô khó xử nhìn chằm chằm về phía Trần Phấn đang bị Hàn Gia Phàm kéo đi, hai người thảo luận về một vấn đề nào đó, cứ thế đi vào Phấn đang thảo luận nửa chừng, nghĩ đến Thịnh Hạ, quay người muốn đi tìm Thịnh Hạ, Hàn Gia Phàm kéo anh ta lại, “Này, chúng ta ngồi đây đi.”-oOo- “Bố tớ tên Lạc Hàn Đông, mẹ tớ tên Thịnh Hạ.” Tiếng trẻ em non nớt vang vọng khắp phòng học, một bé trai đứng trên bục giảng, trên đầu buộc chỏm tóc đuôi gà, mặc chiếc áo hoodie màu xám, phía dưới là quần thể thao thoải mái, đầy vẻ ngầu lòi, cậu nhìn những người bạn nhỏ khác phía dưới bục giảng, lớn tiếng nói“Tớ tên Lạc Tâm Thành, năm nay ba tuổi, sau này là bạn cùng lớp với các bạn, hi vọng có thể chung sống hòa hợp với mọi người, cảm ơn.”Loading...Cô giáo cùng các bậc phụ huynh khác đều bị bé trai ra vẻ bá đạo mười phần này chọc cho bật giống với những đứa trẻ khác, Lạc Tâm Thành không thích chơi cầu trượt, cũng không thích chơi đồ chơi, trong tay cậu đang lắc lư một cái đồng hồ cơ, trong cặp sách nhỏ đều là tua vít cỡ nhỏ cùng các loại công những đứa trẻ khác đều đang chơi trốn tìm cười lớn ha ha, cậu một mình ngồi trên ghế nhỏ, vùi đầu yên tĩnh tháo dỡ chiếc đồng hồ cơ của toàn bộ ra, lại lần lượt lắp lại, chờ tan học, cậu vừa vừa vặn lắp vào một cái ốc vít nhỏ cuối Thịnh Hạ và Lạc Hàn Đông đến đón cậu, Lạc Tâm Thành đầy lạnh lùng nhìn đồng hồ đeo tay nói, “Mẹ, mẹ đến muộn năm mươi giây.” Thịnh Hạ trừng lớn mắt, “Không thể nào, rõ ràng là mẹ đến sớm!” Lạc Hàn Đông xoa đầu Lạc Tâm Thành một cái, nhấc đứa con lên vai, khiêng Tâm Thành lúc này mới có dáng vẻ đứa trẻ, trên mặt cười lên, “Bố! Cao thêm chút nữa!”Lạc Hàn Đông trực tiếp chạy về phía trước, Lạc Tâm Thành cười khanh khách không Hạ đuổi theo phía sau, trên mặt cũng mang theo ý cười, “Chậm chút! Hai bố con!”Ở cổng phụ huynh đưa đón còn và cô giáo đưa học sinh ra, đã sớm chú ý đến đôi vợ chồng nhan sắc đỉnh cao này, lại nhìn bé trai ngầu ngầu kia, không khỏi phát ra một tiếng khen ngợi.“Dáng dấp một nhà ba người đều đẹp quá!”Có bé trai còn chỉ vào chỏm tóc trên đầu Lạc Tâm Thành nói,”Mẹ, con về cũng muốn buộc tóc, giống như bạn đó, mẹ xem, bố bạn ấy cũng có, con cũng muốn bảo bố buộc.”“Tóc bố con rụng gần hết rồi, căn bản không thể buộc được, mà còn, bố con…” lúc người mẹ nhìn theo hướng ngón tay đứa con chỉ nhìn thấy Lạc Hàn Đông, nhịn không được mà lắc đầu, “Bố con quá xấu, không thể so sánh được với người ta.”Lúc Thịnh Hạ về nhà, bố Thịnh đã mở cửa ra đón, véo Lạc Tâm Thành một cái rồi ôm vào trong ngực, “Ôi bảo bối nhỏ của ông, có nhớ ông ngoại không?”Lạc Tâm Thành ra vẻ lạnh lùng nói, “Ông ngoại, con đã ba tuổi rồi, đừng gọi con là bảo bối nhỏ nữa.”“Ha ha ha…” bố Thịnh bị cậu chọc cười toe Hạ vào phòng bếp giúp mẹ Thịnh nhặt rau, bố Thịnh chơi với Lạc Tâm Thành trên sôfa, không đến một lúc, lạc Tâm Thành đã nhảy xuống khỏi sôfa, chạy tới phòng sách tìm Lạc Hàn Hạ lo lắng con trai quấy rầy anh Đông làm việc, liền đến phòng định bế đứa trẻ quả vừa mở cửa, đã nhìn thấy Lạc Hàn Đông ngồi trên ghế đang gõ bàn phím, Lạc Tâm Thành đã ngồi trong ngực anh, trật tự nhìn màn lớn một nhỏ, hai người đều mặc áo hoodie màu xám rộng rãi, trên đầu đều buộc một chỏm tóc đuôi gà, ngay cả biểu cảm cũng giống nhau như Hạ nhịn không được bật Hàn Đông nghe thấy tiếng, nghiêng đầu nhìn qua, nhìn cô nhíu mày,“Đến đây.”Thịnh Hạ lắc Hàn Đông đã vươn tay ra, anh kéo người ngồi vào lòng, Thịnh Hạ ôm Lạc Tâm Thành, còn anh thì ôm Thịnh Hạ, tay gõ trên bàn Thịnh và mẹ Thịnh bưng cơm đến phòng khách, lúc tìm người ăn cơm, đi đến phòng sách liền ngực Lạc Hàn Đông ôm vợ con mình, vừa gõ máy tính vừa cúi ngườihôn lên đỉnh đầu Thịnh môi anh khẽ kéo mặt tràn đầy vẻ dịu “Không được…” Mặt Thịnh Hạ đỏ bừng lên, “Nếu lát nữa bà nội đến phòng em…”Chưa kịp nói dứt lời, cô đã bị Lạc Hàn Đông áp lên tường hôn ngấu nghiến. Người đàn ông đưa tay cởi áo khoác của cô ra rồi lột váy dài của cô xuống, cúi đầu hôn lên bờ vai cô, nụ hôn tinh tế dày đặc liên tiếp hạ xuống, từng chút từng chút một in lên da cô, mỗi điểm nhỏ đều khiến cho da thịt xung quanh nóng Hạ dùng bàn tay che miệng lại, âm thanh run rẩy phát ra, “Đừng…” Lạc Hàn Đông cúi đầu hôn lên vùng ngực bị áo lót che phủ, đầu lưỡi liếm láp làn da trắng nõn hạ bị anh liếm tới mức run lên, “Anh Đông…”Lạc Hàn Đông cúi đầu hôn lên môi cô, ngậm lấy cắn mút, nuốt tất cả nghẹn ngào cùng rên rỉ của cô vào, một tay xoa lấy bầu ngực đầy đặn của cô, tay còn lại luồn vào trong quần lót, nhắm thẳng cửa huyệt đã ướt át của cô.“Ô ô… anh Đông… không…” bỗng nhiên một ngón tay tiến vào khiến Thịnh Hạ rên rỉ nghẹn ngào, cô giữ chặt cánh tay người đàn ông, cắn môi ánh mắt đáng thương nhìn anh, lắc đầu như cái trống dáng đáng yêu như vậy chỉ khiến người ta càng muốn Hàn Đông cúi đầu ngậm lấy môi cô, mút lấy đầu lưỡi cô, tùy ý càn quét bên trong miệng cô rồi lại trằn trọc hôn lên cổ, cuối cùng mân mê hôn lênhai quả cherry nhỏ nhắn đỏ ửng của cô, còn ngón tay lại đâm vào rồi khuấy đảo bên trong nhục tay anh khá dài, dễ dàng tìm thấy điểm G của cô nên nhanh chóng trêu chọc, không tới ba mươi giây sau, Thinh Hạ che miệng lại đạt tới cao trào mà hét thủy phun ra, bụng dưới của cô co bóp rất nhiều lần mới dừng lại. Khóe mắt cô đỏ lựng, nắm lấy cánh tay Lạc hàn Đông nức nở kêu, “Không… đừng… anh Đông…”Lạc Hàn Đông nâng chân cô lên, đưa hạ thân nóng bỏng đâm một phát lút Thịnh Hạ ngẩng lên cao, toàn bộ cơ thể dán lên trên vách tường buốt lạnh phía sau, Lạc Hàn Đông đè ép tận lực làm cô, Thịnh Hạ không dám lên tiếng, cắn mu bàn tay, không ngăn nổi tiếng khóc nức nở nhỏ cảm ập đến như muốn bức điên cô, nước mắt sinh lí vương đầy mặt. “Anh Đông… hu hu hu… chậm chút…” Thịnh Hạ không nhịn được mà ôm cổ anh, nhỏ giọng kêu, “… chỗ đó… rất đau… hu hu hu…”Sau khi Lạc Hàn Đông nghe được, không những không chậm lại mà ngược lại còn đẩy nhanh đến mức thanh âm của Thịnh Hạ không kiềm nén được, nên đến lúc đạt cao trào, cô đã quên mất mình đang ở đâu, không khống chế nổi hét lên chói tai, “A a a a…”Lạc Hàn Đông tranh thủ che miệng cô lại, khẽ cười một tiếng, “Kêu lớn tiếng như vậy, không sợ ông bà nghe thấy à?”Giọng anh trầm khàn lại nhuốm đầy vẻ sắc dục, rót trong tai hết sức mê Hạ thở hổn hển trong lòng bàn tay anh, đôi mắt ướt át chớp chớp khiến hai hàng lệ chảy xuống, chóp mũi đỏ ửng, nom nhìn vô cùng đáng Hàn Đông hôn nhẹ chóp mũi cô, sau đó lại hôn lên môi cô, vòng hai chân cô quấn lên eo rồi ngồi vào bồn tắm, anh nâng hông cô nhấp lên nhấp xuống nhiều lần còn hạ thân phía dưới thì liên tục chọc ngoáy ra vào phát ra tiếng nước lép nhép vang vọng toàn bộ phòng Hạ lắc đầu nguầy nguậy, hai tay cô vô thức túm lấy mái tóc dài của người đàn ông, đợi đến khi đã đạt đến cực khoái, cô không nhịn được mà giật mạnh lọn tóc Hàn Đông thở hổn hển bắn tinh vào giữa chân cô, sau đó lẳng lặng ngồi yên một lúc cho qua dư âm của đợt cao trào rồi mới ôm cô đi mới chỉ tắm được một nửa, người đàn ông lại đút côn thịt đã cứng vào trong Hạ bị đỉnh đến không chịu nổi mà cắn vào cổ anh “Ư ưm … Anh Đông … Quá sâu … “Lặc Hàn Đông cúi đầu liếm cắn vành tai cô, thở dồn dập, “Sao em không gọi chồng? Hửm?”Anh vừa thúc mạnh vào trong vừa dụ dỗ, niết mông cô rồi làm một các điên Hạ bị đâm đến mức nước mắt giàn giụa, khoái cảm khiến toàn thân cô co quắp co giật không kiểm soát được, dâm dịch tràn ra, cô cắn cổ anh rồi kêu lên vô cùng đáng thương , “Hu hu chồng ơi……anh Đông…..khôngmuốn nữa……sâu quá … hu hu…”-oOo-

quấn quýt không rời truyện